Nghi vấn Mỹ có phi thuyền của người ngoài hành tinh
Ở trận khai mạc giải giải bóng đá Thanh Niên sinh viên Việt Nam lần III - 2025 cúp THACO diễn ra vào chiều 28.12, đội Trường ĐH Sư phạm Thể dục thể thao TP.HCM (UPES) chạm trán với đội Trường ĐH Giao thông vận tải (GTVT) TP.HCM. Đây là trận đấu đầy duyên nợ, khi HLV trưởng của hai đội, ông Phạm Thái Vinh và Hồ Văn Lừng là 2 người bạn thân thiết ngoài đời.Tại bảng A của vòng loại khu vực TP.HCM, đội UPES là đương kim vô địch và được đánh giá là ứng viên nặng ký nhất cho ngôi nhất bảng. Trong khi đó, đội Trường ĐH GTVT TP.HCM có thực lực và được xem là đối trọng của UPES. Ngay lập tức, đội bóng của HLV Hồ Văn Lừng đã chứng minh được bản lĩnh, khi đánh bại nhà vô địch bóng đá sinh viên mùa giải 2024 với tỷ số chung cuộc 2-0.Sau trận đấu, HLV Hồ Văn Lừng của đội Trường ĐH GTVT TP.HCM chia sẻ: "Vì tính chất công việc, nên khi vào sân thì tôi và Vinh phải đứng trên 2 chiến tuyến và đối đầu nhau. Nhưng sau trận đấu, dù thắng hay thua, chúng tôi vẫn là những người bạn thân, anh em của nhau".Theo HLV Hồ Văn Lừng, yếu tố giúp đội Trường ĐH GTVT TP.HCM giành chiến thắng trước đối thủ mạnh là nhờ tinh thần quyết tâm, nỗ lực và chơi tập trung trong suốt trận đấu. Bên cạnh đó, sự ủng hộ của nhà trường khi huy động hàng ngàn sinh viên đến lấp đầy sân vận động Trường ĐH Tôn Đức Thắng ngày khai mạc cũng là "liều doping" giúp đội Trường ĐH GTVT TP.HCM thi đấu như không biết mệt. "Việc trời đổ mưa trong hiệp 2 cũng là yếu tố thuận lợi của đội Trường ĐH GTVT TP.HCM. Xét về kỹ thuật, chúng tôi không thể sánh bằng với đội UPES. Nhưng dưới trời mưa, đội UPES khó lòng phát huy được lối đá kỹ thuật sở trường. Trong khi đó, chúng tôi đã tận dụng cơ hội tốt hơn để ghi 2 bàn và giành chiến thắng", HLV Hồ Văn Lừng bật mí.Giành chiến thắng trước đội cạnh tranh trực tiếp, đội Trường ĐH GTVT đang nắm lợi thế lớn trong cuộc đua đến ngôi nhất bảng, để góp mặt ở vòng play-off và giành vé vào vòng chung kết. HLV Hồ Văn Lừng nhấn mạnh sẽ không chủ quan trong chặng đường sắp tới và coi mỗi trận đều như chung kết, phải giành chiến thắng tất cả để chắc vé đi tiếp.Trong khi đó, đội đương kim vô địch UPES rơi vào tình thế khó khăn và không còn quyền tự quyết. HLV Phạm Thái Vinh thừa nhận UPES đã có một trận đấu dưới sức nên phải nhận thất bại. "Khả năng rời giải là rất cao, đến 90%, trong khi khả năng vào vòng play-off chỉ còn 10%. Tuy nhiên, dù chỉ còn 1% thì chúng tôi vẫn sẽ tiếp tục chiến đấu. UPES không bao giờ từ bỏ", ông Vinh khẳng định.Triển vọng xuất nhập khẩu năm 2024
Năm 1994, Hội An yên bình và ít du khách quốc tế. Bộ ảnh của Simon O'Reilley, người Anh, trên báo Hồng Kông SCMP tái hiện vẻ đẹp cổ kính của Hội An 1994, trước khi nơi đây trở thành điểm đến phổ biến toàn cầu. Simon O'Reilley vừa trở lại Việt Nam, cụ thể là Hội An, trong chuyến đi gần đây đã nhận thấy đất nước này thay đổi mạnh mẽ như thế nào trong 30 năm qua.Hội An ngày nay là điểm đến yêu thích của khách du lịch. Phố cổ có từ thế kỷ 15 và là thương cảng quan trọng giữa châu Âu, Ấn Độ, Nhật Bản và Trung Quốc. Thời điểm 1994, Hội An còn là một thị trấn ven biển, được kiến trúc sư kiêm nhà bảo tồn người Ba Lan Kazimierz Kwiatkowski bảo tồn và UNESCO công nhận Di sản thế giới vào năm 1999."Chúng tôi đến Hội An vào năm 1994, sau khi đi xe máy từ Đà Nẵng vào, chỉ có đúng hai khách du lịch trong thị trấn: bạn cùng phòng Andy và tôi. Chúng tôi thực sự không nhìn thấy bất kỳ người nước ngoài nào trong chuyến thăm của mình", Simon O'Reilley viết trên SCMP.Simon đi theo tiếng hò reo và phấn khích xuống sông. Có nhiều người ở trên bờ đang xem đua thuyền. Khi bị phát hiện, cả hai được gọi lại và người dân đưa cho họ hai chiếc ghế và khăng khăng bắt ngồi ngay cạnh bờ sông.Ngôn ngữ chung của anh lúc đó mở rộng thành "cảm ơn", "có", "không" và "xin chào". Có rất nhiều nụ cười, vỗ tay vào lưng và bắt tay. Sau đó, hai chai bia được đưa vào tay vị khách phương xa, họ trở thành khách danh dự của sự kiện.Các đội chèo thuyền bằng những mảnh gỗ, ván và một vài mái chèo, nhưng chúng rất chắc chắn và thuyền di chuyển khá nhanh. Với bia, hải sản và đám đông vui vẻ hò reo cổ vũ, huýt sáo, đây thực sự là sự kiện thể thao hoàn hảo."Chúng tôi đã đi tham quan bãi biển Cửa Đại. Ngày nay, nơi đây có rất nhiều khu nghỉ dưỡng, ghế tắm nắng, dù; hồi đấy chỉ là một bãi cát đẹp trải dài.Sau đó, chúng tôi đi bộ quanh thị trấn; nơi này chủ yếu là những ngôi nhà màu vàng đóng cửa, một vài xe bán bánh mì và những con đường cát vắng vẻ. Không có đám đông du khách, không có đèn lồng, không có quán bar, không có cửa hàng bán cà phê, thời trang hay nghệ thuật. Có người nói rằng điện chỉ mới có trong vài tháng", Simon nhớ lại.Anh kể, phải nói rằng các món ăn Việt Nam và các món ăn địa phương mà chúng ta thưởng thức tại các nhà hàng ngày nay đơn giản là không tồn tại vào thời điểm đó. Các món ăn được phục vụ không đáng nhớ lắm, ngoại trừ món bánh mì tuyệt hảo.Các xe bán bánh mì có tủ kính bằng gỗ đựng bánh mì nhỏ và nhân bánh bên trong. Một trong những nhân bánh là pa tê thịt heo. Khay bánh này được để ngoài nắng cả ngày mà không có tủ lạnh..."Thị trấn vắng vẻ, buồn ngủ này quyến rũ trong vẻ đẹp đã phai tàn của nó, và người dân Hội An, giống như mọi nơi khác mà chúng tôi đến trong cả nước, vô cùng thân thiện; họ luôn có vẻ vui khi thấy chúng tôi và muốn nói chuyện với chúng tôi", anh mô tả.Hồi đó, Hội An dường như chỉ có một khách sạn trong tòa nhà cũ. Người bảo vệ ngồi trong vườn với bạn bè của mình, chơi đàn ghi ta.Ngoài Hà Nội và TP.HCM, thời điểm đó giao thông thưa thớt. Có xe đạp, xích lô, xe tay ga, xe đẩy tay, xe tải và xe buýt cổ, và nhiều chiếc ô tô còn lại từ những năm 1960..."Một điều khác mà tôi nhớ rất rõ là rất nhiều lần các thanh niên Việt Nam tiến đến gần tôi, tươi cười và hỏi tôi có muốn đánh nhau không! Không phải theo kiểu đe dọa, mà giống như một bài kiểm tra sức mạnh hơn. Tôi cao 195 cm và có lẽ nặng gấp hai lần rưỡi họ.Kịch bản còn lại là "Hãy đến uống với chúng tôi!" nhanh chóng biến thành một cuộc thi uống rượu. Thường là bia hoặc một loại rượu mạnh kinh khủng nào đó được uống từ những chiếc bát nhỏ", Simon nhớ lại.
7 năm chiến đấu với ung thư, người phụ nữ 'tưởng chết, giờ khỏe không ai bằng!'
UBND TP.HCM đồng ý tách Trường THPT chuyên Trần Đại Nghĩa thành 2 trường
Ngày 19.3, thông tin từ Bộ Chỉ huy quân sự tỉnh Quảng Bình cho biết vừa phối hợp các đơn vị liên quan xử lý một quả bom lớn được phát hiện trong quá trình thi công cầu tại xã Kim Thủy (H.Lệ Thủy, Quảng Bình).Trước đó, ngày 17.3, Bộ Chỉ huy quân sự tỉnh Quảng Bình nhận thông tin một công nhân lái máy xúc trong quá trình thi công cầu dân sinh nối bản Chuôn với bản Cồn Cùng (xã Kim Thủy) đã phát hiện một quả bom lớn. Các công nhân thi công tại công trình lập tức dừng làm việc để đảm bảo an toàn.Sau đó, Bộ Chỉ huy quân sự tỉnh Quảng Bình phối hợp Đội xử lý bom mìn lưu động của MAG có mặt tại hiện trường, xác định đây là bom MK81, nặng 118 kg. Quả bom sau đó đã được đưa về trạng thái an toàn và vận chuyển về kho chờ hủy nổ tập trung.Trước đó, sáng 12.3, người dân tại thôn Bãi Dinh (xã Dân Hóa, H.Minh Hóa, Quảng Bình) cũng phát hiện đuôi của một quả bom lớn lộ ra ở khu vực suối cách nhà dân chỉ hơn 200 m. Đội xử lý bom mìn PeaceTrees Vietnam xác định đó là quả bom MK81 nặng 113 kg. Do quả bom cắm sâu vào lòng đất cùng địa hình hiểm trở, sau hơn 4 giờ, lực lượng chức năng mới vận chuyển quả bom về kho vật liệu để tiếp tục xử lý.Tại Quảng Trị, vào ngày 11.3, khi đang đào móng làm nhà tại thôn Long Quý (xã Tân Long, H.Hướng Hóa), thợ xây đã phát hiện một vật thể lớn nghi là bom nằm cách khu vực dân cư đông đúc khoảng 100 m. Đội xử lý bom mìn PeaceTrees Vietnam cũng đã vào cuộc, xác định đây là bom MK81, nặng 113 kg. Quả bom sau đó đã được xử lý an toàn và đưa về kho vật liệu nổ để chờ hủy nổ.
